Khắc khoải vào Giêng
Em à, xuân này có đáng đợi mong? Xuân đẹp thế? Xuân bình yên thế? Sao em không về?
Mồi lên điếu thuốc, bởi hôm qua ai đó đã bỏ màn đêm trong bản giao hưởng cô đơn nên hôm nay tôi lại được dịp dậy sớm để đón cái lạnh sắt se cuối cùng của tháng 12 buồn bã. Ngày mới đón tôi bằng những cơn gió lạnh lùng, căm căm rét. Tôi ngồi đây, bên ly cà phê với những bâng khuâng chờ đợi con nắng sang mùa.
Những gã si tình nói rằng mùa đông dịu ngọt. Em ơi, thế mùa xuân có đẹp gì không? – Có ngày yên bình vắng bóng gió giông, có nắng miên man tô má em hồng, có cơn mưa bụi rải đầy phiến lá? Trời xuân thì đẹp thế, thương nhớ lại mong manh, em đi đâu giữa khoảng trời xanh bỏ lại một cuộc yêu đương dang dở không thành? Em nói mùa xuân có gì đáng đợi? Nghe đâu vài ba hôm nữa trời đất sang Giêng…
Tôi sinh vào giữa mùa xuân, một ngày tháng ba thơm mùi nắng chín, đâu đó bên thềm còn sót những cánh mai vàng nở muộn, chẳng hiểu sao tôi ghét mùa xuân đến thế? Thuở yêu đương, tôi uống cà phê đặc sánh không đường, ngày chia ly, tôi uống cà phê đen đường ngọt lịm. Gió trượt dài trên những ngón tay, đông bỏ lại đây thương nhớ vơi đầy, khắc khoải…

Cao nguyên nghiêng mình nhớ về xứ Huế, ai đó bảo rằng Huế rất trầm tư. Tôi nhớ hôm nao ai bước chân trần xuống phố đón mùa hoa nở, không thèm khoác áo, chân run lập cập giữa những màn mưa hòng đợi tiếng bước xuân về, nghẹn ngào gõ nhịp trên vai. Mãi ngốc nghếch tưởng rằng trời đất giao thoa thì mùa trở lại nên người cũng thế, đâu biết rằng cứ mỗi xuân về đông lại thê lương?
Cố đô giờ này chắc đang lạnh lắm, từng đợt gió phong phanh ôm ấp những màn mưa cuốn Huế vào lòng. Ấy thế mà chưa bao giờ tôi nghe Huế buông một lời than thở vì cái sầu, cái lạnh, có chăng là người trách Huế mà thôi. Dưới những hàng cây, dưới đôi mắt của một kẻ khát khao được hòa mình vào những thanh âm nhẹ nhàng phảng phất, có một cố đô mong manh đến lạ lùng khi những hạt mưa cuối mùa hóa thành cảm xúc, những mảnh tường bạc trắng tháng ngày cũng chợt gợi nhớ đến hình hài đôi cánh thiên di. – Có một mùa phố đổ rêu phong tiễn những loài chim di trú vỗ cánh bay đi tìm miền nắng ấm, và cũng có một mùa phố lại đón chúng trở về khi cái giá rét đã qua…
Xuân hạ thu đông cứ thế gặp nhau như sự quẩn quanh của yêu đương rồi ly biệt. Sao xuân tới hoài mà người còn chưa trở lại? Những cánh chim trời rủ nhau bỏ xứ khi mùa đông đến, cho tới khi nắng ghé trên những ngõ hồn thì chúng lại quay đầu í ới gọi nhau, nhưng không phải rằng tất cả, có những cánh chim mãi chẳng trở về, có những cánh chim mãi mãi sẽ không bao giờ còn sà vào lòng phố nữa, không biết tại nơi ấy quá ấm áp và ngọt ngào hay đơn giản chỉ là chúng không còn muốn trở về miền trời thân thuộc. Để rồi có những buổi chiều cô đơn, những áng thơ tình lại ngóng về phía chân trời, chờ đợi, đợi chờ một cánh chim xưa trở về với phố!

Ai cũng ước mơ những khung trời lạ, có những điều vĩnh viễn đã rời xa. Lòng người từ ấy không mùa, phố không mùa, những con đường không mùa, ai đợi ai trong bao thương nhớ vô ngàn mà quên mất rằng đồng hồ vẫn đổ thời gian! Ngây ngô thế? Ừ! Ngu ngơ thế…
Tôi ngày xưa – gã trai đôi mươi lạc lõng giữa thành phố mượn. Em thuở ấy – một cánh chim hoang mơ ước tới những khung trời. Thời gian mải miết trôi qua, nay tôi đứng đây giữa đại ngàn bao la vẫn nhớ thương lắm những ngả đường êm thẳm, nhớ tiếng dòng chảy Hương giang, nhớ góc quán quen, nhớ dáng mệ già nặng vai đòn gánh. Em bây giờ phiêu diêu chốn nào? Giữa bầu trời đượm nắng và hoa có nhớ hay chăng một vầng mây cũ?
Lâu chưa ghé về thăm Huế, và cũng lâu rồi tôi chưa thả hồn vào những chuyến đi. Tâm tư khô cằn một ngày cuối đông cho người lại mơ về những con đường bình lặng. Những hồn thơ bắt đầu bỏ ngỏ, tim lại biết mong một buổi hẹn hò, nụ cười nào mới đây chẳng còn xa lạ, thân quen quá? Ừ! Thân thương quá! Ai hãy nói với tôi rằng đó không phải là những cảm xúc chỉ để lấp một thoáng đơn côi!? – Chỉ còn gió hát ru mây, lặng lẽ…
Tôi không nhớ nổi Giêng về lòng có vui không, chỉ biết rằng vài ba hôm nữa tháng giêng lại đến, Huế của tôi lại đón xuân về vắng một người mơ, sẽ chẳng còn ai đứng ngắm mùa xuân chân trần viễn phố. Xuân rộn rã lắm, nên cứ mỗi độ xuân về tôi thường khoác áo đi tìm khoảng lặng của riêng tôi, từ góc quán quen cho đến những đỉnh đồi chơ vơ sương khói. Mai xuân đến, phố chợ đông người rộn ràng trẩy hội, liệu Huế có buồn khi vắng một người cuối phố làm thơ!?

Ngày trôi không vội vã. Những gã si tình nói rằng mùa đông dịu ngọt. Em ơi, thế mùa xuân có đẹp gì không? Sao em không về để lắng nghe tiếng khóc của áng mây hồng một chiều xuân ấy? Nơi đây xuân gầy guộc lắm, xuân hanh hao lắm! Máu tim ai thắm đỏ những cánh đào, giọt lệ nào thấm mặn những màn mưa và những nỗi riêng mang nào đã gửi sắc vàng cho hoa cúc? Em à, xuân này có đáng đợi mong? Xuân đẹp thế? Xuân bình yên thế?
Sao em không về?
Nghe đâu vài ba hôm nữa trời đất sang Giêng…
------------------------------------------------------
Tác giả: Huỳnh Minh Nhật - ocuaso.com
Thực hiện: Yo Le và nhóm sản xuất RadioMe
Những bài viết, chia sẻ của bạn, hãy gửi về cho chúng tôi theo địa chỉ: camxuc@i-com.vn nhé.
Sang năm mới, gia đình muốn tích lũy được nhiều của cải thì phải tuân thủ 4 nguyên tắc này
Gia đình nào cũng mong giàu có nhưng sự thật là có những gia đình cứ mãi nghèo khó.
Hạnh phúc thực sự không ở người khác mà ở chính chúng ta!
Hạnh phúc thực sự đầu tiên cần đến từ việc biết yêu thương chính mình. Đừng để bản thân trở thành kẻ lệ thuộc và dựa dẫm trong tình yêu nhé.
Phụ nữ có 4 tính cách này thường khơi dậy ham muốn che chở ở phái mạnh
Nhìn chung, phụ nữ sở hữu nét tính cách này thường khiến đàn ông muốn yêu thương, che chở lâu dài.
Cách tạo động lực hiệu quả giúp bạn thoát khỏi nhàm chán và lười biếng
Cách tạo động lực hiệu quả sẽ giúp bạn cải thiện thói quen lười biếng, nâng cao chất lượng cuộc sống và dễ dàng thành công hơn.
Hạnh phúc vẫn luôn dành cho em, người đàn bà làm mẹ đơn thân!
“Nếu hôn nhân là địa ngục, nếu đàn ông quá bội bạc, hãy mạnh dạn là mẹ đơn thân đi em…”
Hạnh phúc là biết bằng lòng với những gì mình có
Người hạnh phúc thật sự là người biết bằng lòng. Họ không phóng đại nỗi đau trong lòng, không vì khó khăn nhất thời mà bỏ qua những niềm hạnh phúc mà họ từng có được.
Gia đình có 4 đặc điểm này cho thấy phúc khí đang dần tích tụ, tài lộc sắp gõ cửa
Ai cũng khẳng định rằng một người trưởng thành, một sự nghiệp thành công đến từ một gia đình hạnh phúc. 3 đặc điểm này cho thấy phúc khí của gia đình đang tăng, tài lộc đang đến với mỗi thành viên trong gia đình.
Nếu ‘đời là bể khổ’, hãy biến khổ đau thành hạnh phúc
Trân trọng, nâng niu những gì mình đang có chính là một cách tích cực để bạn tự cứu mình khỏi những "bể khổ" trong đời.
Nghe Nhiều Nhất
-
Hạnh phúc vẫn luôn dành cho em, người đàn bà...
-
Cách tạo động lực hiệu quả giúp bạn thoát khỏi...
-
Hạnh phúc là biết bằng lòng với những gì mình...
-
Gia đình có 4 đặc điểm này cho thấy phúc...
-
Phụ nữ có 4 tính cách này thường khơi dậy...
-
Sang năm mới, gia đình muốn tích lũy được nhiều...
-
Hạnh phúc thực sự không ở người khác mà ở...
-
Nếu ‘đời là bể khổ’, hãy biến khổ đau thành...
